Chiến tranh -
đoạn tiếp giờ G

Chiều tối, đi học về áo c̣n ướt mồ hôi, đứa con trai 16 tuổi hỏi: “Chiến tranh Mỹ - Iraq có ǵ mới không bố?". Chàng thiếu niên lớp 10 chắc chắn không am hiểu chiến tranh, càng không thể hiểu được bản chất thực sự của cuộc chiến tranh này. Nhưng h́nh ảnh truyền h́nh, báo chí hàng ngày những đứa trẻ đang lớn, đang sống giữa thời đại tràn ngập thông tin không thể ngoại cuộc. "Con muốn ai thắng?", một câu hỏi cố t́nh như vô cảm: "Ai thắng th́ trẻ con cũng chết!", câu trả lời không vô cảm, bởi chưa lâu lắm, chàng thiếu niên ấy cũng c̣n là trẻ con.

C̣n đây là chuyện người lớn - Giải Oscar đă có kết quả, Daniel Day - Lewis diễn viên được đề cử của Gangs of New York thất bại với Oscar dành cho ḿnh nhưng đă nói một câu đầy rung động: “Sẽ thật đồi bại nếu chúng ta ngẩng đầu bước trên thảm đỏ cười và đưa tay vẫy khi người ta đang chết rất nhiều ở Iraq”. “Người ta”, đấy chính là những người già, phụ nữ và cả trẻ thơ.

Thế kỷ này hoàng kim nhưng cũng là thế kỷ hoang tàn...

Đọng lại trong tôi - h́nh ảnh trước giờ tổng thống Mỹ đọc diễn văn “theo lệnh tôi...” là cảnh thực tập sơ tán, tránh bom của một lớp tiểu học Iraq nghèo nàn. Chạy thật nhanh, ngồi xuống và... bịt tai. Những đôi chân nhỏ, những đôi mắt to vẫn c̣n nụ cười trên môi và đôi bàn tay bé xíu bịt chặt hai tai. Xem, muốn rơi nước mắt. Tránh cái chết dội từ trời xuống với trẻ con đơn giản quá.

Những đứa trẻ Iraq xuất hiện vài phút ngắn ngủi trước giờ G. Bây giờ các cháu đang ở đâu giữa sấm sét của bom đạn?

ĐỖ