T I Ế U  L Â M  H Ộ I  N H Ậ P

Nghề... nếm thuốc độc

 

Ông bà chúng ta có câu quá hay: "Bệnh đi vào bằng mồm, hoạ đi ra bằng miệng". Sao mà nhân loại chỉ có một cái... lỗ miệng là lắm tṛ hỉ nộ ái ố trên cơi hồng trần này.

Gia đ́nh bác Mathura Prasad ba đời làm nghề nếm thực phẩm xem có chất độc hay không (food taster) cho  gia đ́nh một ông hoàng ở lâu đài Mandawa ở sa mạc Thar của Ấn Độ. Bác nhớ lại: "Thực phẩm được giữ trong tủ có ch́a khoá hẳn hoi, trước khi vào nhà bếp, đầu bếp phải tắm rửa và thay y phục nhiều lần. Các vệ sĩ sẽ xét túi của ông ta và cái mũ turban xem có ǵ cất giấu hay không. Sau đó ông ta mới được vào nấu bếp".

Nấu xong, có biết ai nếm đầu tiên không? Mấy con chó, chuyện thật, không đùa! Sau đó mới tới lượt bác Prasad nếm, rồi các cảnh vệ quân. Khi thực phẩm mang ra, các đại tướng nếm trước và sau cùng ông hoàng và các vị khách ăn uống. Bây giờ th́ cái lâu đài đó đă là một khách sạn, nhưng mới đây khi vị phó tổng thống Ấn Độ đến dùng cơm tối trong lâu đài này, một food taster lại được mời đến, đâu phải chuyện đùa!

Mấy me xừ chúa trùm thời Trung Cổ dùng các loại ly và đá cuội xem thực phẩm có đổi màu hay không, nếu có độc dược. Cái chữ Credentials trong Anh ngữ hiện nay có nguồn gốc từ chữ "credentia" tiếng la-tinh là cái đĩa đựng đồ ăn cho các "food taster" sử dụng, và có nghĩa là "tin cậy".

Hiện nay, Bộ Y tế Thái lan cũng đang huấn luyện mấy... chú chuột bạch để sử dụng vào việc nếm thức ăn cho các bữa tiệc quốc khách.

Hồng Quang (theo National Geppgraphic)