|
|
|
||
|
|
|
|
THỞ
VỚI SÓNG Tin
nhắn giữa đêm 1.Giữa
đêm. Có nhiều người mất ngủ. Trong số
những người mất ngủ, có nhiều người
đang mang tâm bệnh. Cũng đã quen rồi chuyện
đang ngủ thì nghe máy tút tút, mở ra lại một
tin nhắn kiểu hỏi đang sống hay chết, hay
đại loại một câu đầy tính nghi vấn:
Đời có gì vui? Bực mình. Đúng là khủng bố
giấc ngủ người khác. Khổ chủ, quá lắm
làu bàu một mình. Rồi tắt máy ngủ tiếp.
Ấy là gặp những kẻ khủng bố vô tình.
Thế rồi cũng có những đêm, nằm gửi
một tin nhắn đi và mong một câu reply nhưng đợi
đến toát mồ hôi mobile cũng chẳng thấy. Có
thể kẻ đầu sóng bên kia cũng đang bực
bội làu bàu vì bị ta khủng bố giấc ngủ… Khủng
bố qua lại, từ vô duyên đâm ra… có duyên với
nhau. 2.Ngày
hôm qua, cái câu dặn dò kiểu: "Em ngủ chưa? Trước
khi ngủ, nhớ tắt mobile nhé. Sóng rất hại tim!"
trở thành một biểu tượng của sự
quấy rầy của những gã
vừa "wởn" vừa sến hết cỡ.
Vậy nhưng rồi, hôm nay, cô thấy thèm một tin
nhắn kiểu: "Em đã về chưa? Ngủ ngon nhé.
Nhớ tắt điện
thoại kẻo sóng làm hại tim!" được
gửi từ một máy quen, nhưng đợi mãi, đợi
mãi, chẳng thấy… Thôi
thì tự mình chăm sóc mình vậy. Tự khoá máy
ngủ. Chẳng đợi một lời khuyên nào cả.
Chẳng có ai nhớ đến mình cả… 3.Nhưng
rồi mãi sáng hôm sau thức dậy, vừa mở máy,
một chùm tin nhắn lại nhảy lên: "Em khoá máy trước
khi ngủ nhé. Sóng mobile rất hại tim"; "Em đang
ở đâu? Sao không trả lời?"; "Sao khoá máy
sớm vậy? Có chuyện gì xảy ra?". Một
ngày bắt đầu bằng một chuỗi tin nhắn
muộn. Khi cô reply chào buổi sáng thì kẻ khủng
bố lập tức gọi lại, giọng ngái ngủ:
"Đêm qua đi nhậu xỉn, anh có làm gì sai thì em
bỏ qua. Hình như anh với em cãi nhau dữ lắm thì
phải! Em còn đuổi anh về nữa, đúng không?
Anh thật có lỗi khi đến phòng em trong lúc say sưa
như thế…". Hả?…
Bó tay luôn. NGUYỄN |